TÀI LIỆU LUYỆN DỊCH REVIEW
SONG NGỮ VIỆT HÀN CÙNG CÔNG NGHỆ
동백꽃 – 김유정
HOA TRÀ – KIM YU-JEONG
(Tài liệu sử dụng công nghệ biên dịch, chỉ có giá trị tham khảo, mọi hướng dẫn học tập cần có sự liên kết cùng với giảng viên của trường Hàn ngữ Việt Hàn Kanata tại www.kanata.edu.vn)
TTS: VÕ THỊ THUÝ NGỌC – CSTT: KANATA GÒ VẤP
오늘도 또 우리 수탉이 막 쫓기었다.
Hôm nay con gà trống nhà tôi lại bị đuổi đánh tơi tả.
내가 점심을 먹고 나무를 하러 갈 양으로 나올 때이었다.
Đó là lúc tôi ăn trưa xong và chuẩn bị ra ngoài đi lên núi chặt củi.
산으로 올라서려니까 등뒤에서 푸르득푸드득, 하고 닭의 횃소리가 야단이다.
Vừa định leo lên núi thì phía sau lưng vang lên tiếng gà phành phạch náo loạn.
깜짝 놀라서 고개를 돌려보니 아니나다르랴, 두 놈이 또 얼리었다.
Tôi giật mình quay đầu lại nhìn thì quả nhiên hai con gà lại đang lao vào đánh nhau.
점순네 수탉(은 대강이가 크고 똑 오소리같이 실팍하게 생긴 놈)이 덩저리 작은 우리 수탉을 함부로 해내는 것이다.
Con gà trống nhà Jeomsun (con có cái đầu to, thân hình rắn chắc như con lửng) đang tha hồ đánh con gà trống nhỏ bé của nhà tôi.
그것도 그냥 해내는 것이 아니라 푸드득 하고 면두를 쪼고 물러섰다가 좀 사이를 두고 또 푸드득 하고 모가지를 쪼았다.
Nó không chỉ đánh bình thường mà còn phành phạch lao tới mổ vào mào gà, rồi lùi lại một chút, sau đó lại phành phạch mổ vào cổ.
이렇게 멋을 부려 가며 여지없이 닦아 놓는다.
Nó vừa đánh vừa ra vẻ như biểu diễn, đánh không chừa chút nào.
그러면 이 못생긴 것은 쪼일 적마다 주둥이로 땅을 받으며 그 비명이 킥, 킥 할 뿐이다.
Còn con gà xấu xí của tôi thì mỗi lần bị mổ lại chúi mỏ xuống đất và chỉ kêu “kik, kik”.
물론 미처 아물지도 않은 면두를 또 쪼이어 붉은 선혈은 뚝뚝 떨어진다.
Dĩ nhiên cái mào còn chưa kịp lành lại tiếp tục bị mổ nên máu đỏ tươi nhỏ tong tong.
이걸 가만히 내려다보자니 내 대강이가 터져서 피가 흐르는 것같이 두 눈에서 불이 번쩍 난다.
Nhìn cảnh đó, tôi cảm thấy như đầu mình cũng bị vỡ ra chảy máu, hai mắt tức giận đến mức bốc lửa.
대뜸 지게 막대기를 메고 달려들어 점순네 닭을 후려칠까 하다가 생각을 고쳐먹고 헛매질로 떼어만 놓았다.
Tôi suýt nữa vác gậy gánh lao vào đánh con gà nhà Jeomsun, nhưng rồi đổi ý, chỉ vung gậy giả để tách chúng ra.
이번에도 점순이가 쌈을 붙여 놨을 것이다.
Chắc lần này cũng là Jeomsun cố tình cho chúng đánh nhau.
바짝바짝 내 기를 올리느라고 그랬음에 틀림없을 것이다.
Chắc chắn là nó làm vậy để chọc tức tôi.
고놈의 계집애가 요새로 들어서서 왜 나를 못 먹겠다고 고렇게 아르렁거리는지 모른다.
Không hiểu dạo này con bé đó sao cứ như muốn nuốt sống tôi, lúc nào cũng hằm hè.
나흘 전 감자 조각만 하더라도 나는 저에게 조금도 잘못한 것은 없다.
Ngay cả chuyện miếng khoai tây cách đây bốn ngày, tôi cũng chẳng làm gì sai với nó.
계집애가 나물을 캐러 가면 갔지 남 울타리 엮는 데 쌩이질을 하는 것은 다 뭐냐.
Nó đi hái rau thì cứ đi, chứ đến chỗ tôi đang đan hàng rào mà quấy rầy là sao?
그것도 발소리를 죽여 가지고 등뒤로 살며시 와서,
Nó còn cố giấu tiếng bước chân, lén lút đi ra phía sau lưng tôi.
“얘! 너 혼자만 일하니?”
“Ê! Cậu làm một mình à?”
하고 긴치 않은 수작을 하는 것이다.
Rồi nói mấy câu chẳng đâu vào đâu.
어제까지도 저와 나는 이야기도 잘 않고 서로 만나도 본 척 만 척하고 이렇게 점잖게 지내던 터이련만 오늘로 갑작스레 대견해졌음은 웬일인가.
Cho đến hôm qua chúng tôi còn chẳng nói chuyện, gặp nhau cũng giả vờ không thấy, vậy mà hôm nay đột nhiên nó lại tỏ ra thân thiết như vậy là sao?
황차 망아지만한 계집애가 남 일하는 놈보구.
Huống chi con bé to như con ngựa con đó lại đi bắt chuyện với tôi khi tôi đang làm việc.
“그럼 혼자 하지 떼루 하디?”
“Không làm một mình thì làm với cả bọn à?”
내가 이렇게 내배앝는 소리를 하니까,
Tôi buột miệng đáp lại như vậy.
“너 일하기 좋니?”
“Cậu thích làm việc vậy à?”
또는,
Hoặc là,
“한여름이나 되거든 하지 벌써 울타리를 하니?”
“Phải đợi đến giữa mùa hè mới làm chứ, sao giờ đã làm hàng rào rồi?”
잔소리를 두루 늘어놓다가 남이 들을까 봐 손으로 입을 틀어막고는 그 속에서 깔깔댄다.
Nó lải nhải đủ thứ rồi sợ người khác nghe thấy nên lấy tay bịt miệng lại và cười khúc khích bên trong.
별로 우스울 것도 없는데 날씨가 풀리더니 이놈의 계집애가 미쳤나 하고 의심하였다.
Chẳng có gì buồn cười mà nó lại cười như vậy, tôi còn nghi là trời ấm lên rồi con bé này bị điên mất rồi.
게다가 조금 뒤에는 제 집께를 할금할금 돌아보더니 행주치마의 속으로 꼈던 바른손을 뽑아서 나의 턱밑으로 불쑥 내미는 것이다.
Một lúc sau nó còn liếc nhìn về phía nhà mình rồi rút bàn tay phải đang giấu trong vạt tạp dề ra và bất ngờ đưa lên trước cằm tôi.
언제 구웠는지 아직도 더운 김이 홱 끼치는 굵은 감자 세 개가 손에 뿌듯이 쥐였다.
Trong tay nó là ba củ khoai tây to, dường như vừa nướng xong, vẫn còn bốc hơi nóng.
“느 집엔 이거 없지?”
“Nhà cậu không có cái này đúng không?”
하고 생색 있는 큰소리를 하고는 제가 준 것을 남이 알면은 큰일날 테니 여기서 얼른 먹어 버리란다.
Nó nói với vẻ khoe khoang, rồi bảo nếu người khác biết nó cho tôi thì sẽ to chuyện nên hãy ăn ngay tại đây.
그리고 또 하는 소리가
Rồi nó lại nói thêm:
“너 봄감자가 맛있단다.”
“Khoai tây mùa xuân ngon lắm đó.”
“난 감자 안 먹는다, 너나 먹어라.”
“Tôi không ăn khoai tây đâu, cậu ăn đi.”
나는 고개도 돌리려지 않고 일하던 손으로 그 감자를 도로 어깨너머로 쑥 밀어 버렸다.
Tôi thậm chí không quay đầu lại, chỉ dùng tay đang làm việc đẩy mấy củ khoai qua sau lưng.
그랬더니 그래도 가는 기색이 없고 뿐만 아니라 쌔근쌔근 하고 심상치 않게 숨소리가 점점 거칠어진다.
Thế nhưng nó vẫn chưa chịu đi, hơn nữa còn thở hổn hển, tiếng thở ngày càng nặng nề khác thường.
이건 또 뭐야, 싶어서 그때서야 비로소 돌아다보니 나는 참으로 놀랐다.
Tôi nghĩ “chuyện gì nữa đây?” nên lúc đó mới quay lại nhìn, và thực sự rất ngạc nhiên.
우리가 이 동리에 들어온 것은 근 삼 년째 되어 오지만 여태껏 가무잡잡한 점순이의 얼굴이 이렇게까지 홍당무처럼 새빨개진 법이 없었다.
Nhà tôi chuyển đến làng này đã gần ba năm rồi, nhưng chưa bao giờ thấy khuôn mặt ngăm ngăm của Jeomsun đỏ như củ cà rốt thế này.
게다 눈에 독을 올리고 한참 나를 요렇게 쏘아보더니 나중에는 눈물까지 어리는 것이 아니냐.
Nó còn trợn mắt nhìn tôi một lúc lâu, rồi cuối cùng mắt còn rưng rưng nước.
그리고 바구니를 다시 집어 들더니 이를 꼭 악물고는 엎어질 듯 자빠질 듯 논둑으로 힁허케 달아나는 것이다.
Sau đó nó nhặt cái giỏ lên, nghiến chặt răng rồi chạy băng băng trên bờ ruộng như sắp ngã tới nơi.
어쩌다 동리 어른이,
Đôi khi người lớn trong làng hỏi:
“너 얼른 시집가야지?”
“Con cũng nên sớm lấy chồng đi chứ?”
하고 웃으면,
và cười,
“염려 마서유. 갈 때 되면 어련히 갈라구!”
“Đừng lo. Đến lúc thì con tự khắc sẽ đi lấy chồng thôi!”
이렇게 천연덕스레 받는 점순이었다.
Jeomsun thường trả lời một cách rất tự nhiên như vậy.
본시 부끄럼을 타는 계집애도 아니려니와 또한 분하다고 눈에 눈물을 보일 얼병이도 아니다.
Vốn dĩ nó không phải kiểu con gái hay xấu hổ, cũng chẳng phải loại người vì tức mà rơi nước mắt.
분하면 차라리 나의 등허리를 바구니로 한번 모질게 후려쌔리고 달아날지언정.
Nếu tức thì nó thà lấy cái giỏ đánh mạnh vào lưng tôi rồi chạy đi còn hơn.
그런데 고약한 그 꼴을 하고 가더니 그 뒤로는 나를 보면 잡아먹으려고 기를 복복 쓰는 것이다.
Thế mà sau khi bỏ đi với bộ dạng kỳ quặc đó, từ hôm sau cứ nhìn thấy tôi là nó lại hằm hè như muốn ăn tươi nuốt sống.
설혹 주는 감자를 안 받아 먹은 것이 실례라 하면, 주면 그냥 주었지 ‘느 집엔 이거 없지’는 다 뭐냐.
Giả sử việc tôi không nhận khoai là thất lễ, thì cho thì cứ cho đi, chứ nói “nhà cậu không có cái này đúng không” là sao?
그러잖아도 저희는 마름이고 우리는 그 손에서 배재를 얻어 땅을 부치므로 일상 굽실거린다.
Huống chi nhà nó là địa chủ, còn nhà tôi thuê đất của họ để canh tác nên lúc nào cũng phải khúm núm.
우리가 이 마을에 처음 들어와 집이 없어서 곤란으로 지낼 제 집터를 빌리고 그 위에 집을 또 짓도록 마련해 준 것도 점순네의 호의였다.
Khi mới đến làng, nhà tôi không có chỗ ở nên chính nhà Jeomsun đã cho mượn đất để dựng nhà.
그리고 우리 어머니 아버지도 농사 때 양식이 달리면 점순네한테 가서 부지런히 꾸어다 먹으면서 인품 그런 집은 다시없으리라고 침이 마르도록 칭찬하곤 하는 것이다.
Mỗi khi thiếu lương thực mùa vụ, cha mẹ tôi cũng sang nhà nó vay gạo ăn, rồi khen ngợi gia đình họ là người tốt hiếm có.
그러면서도 열일곱씩이나 된 것들이 수군수군하고 붙어다니면 동리의 소문이 사납다고 주의를 시켜 준 것도 또 어머니였다.
Thế nhưng mẹ tôi cũng dặn rằng nếu hai đứa mười bảy tuổi mà cứ thì thầm đi cùng nhau thì dân làng sẽ đồn đại không hay.
왜냐하면 내가 점순이하고 일을 저질렀다가는 점순네가 노할 것이고, 그러면 우리는 땅도 떨어지고 집도 내쫓기고 하지 않으면 안 되는 까닭이었다.
Bởi nếu tôi gây chuyện gì với Jeomsun khiến gia đình nó nổi giận thì chúng tôi có thể bị lấy lại đất và đuổi khỏi nhà.
그런데 이놈의 계집애가 까닭 없이 기를 복복 쓰며 나를 말려죽이려고 드는 것이다.
Thế mà con bé đó cứ vô cớ gây sự, như muốn hành hạ tôi đến chết.
눈물을 흘리고 간 담날 저녁 나절이었다.
Chiều hôm sau khi nó khóc rồi bỏ đi.
나무를 한짐 잔뜩 지고 산을 내려오려니까 어디서 닭이 죽는 소리를 친다.
Tôi vác một gánh củi lớn từ trên núi xuống thì nghe tiếng gà kêu như sắp chết ở đâu đó.
이거 뉘 집에서 닭을 잡나, 하고 점순네 울 뒤로 돌아오다가 나는 고만 두 눈이 뚱그래졌다.
Tôi nghĩ chắc nhà ai đang giết gà, rồi đi vòng ra sau nhà Jeomsun và trợn tròn mắt.
점순이가 저희 집 봉당에 홀로 걸터앉았는데 이게 치마 앞에다 우리 씨암탉을 꼭 붙들어 놓고는, “이놈의 닭! 죽어라, 죽어라.” 요렇게 암팡스레 패주는 것이 아닌가.
Jeomsun đang ngồi một mình trên hiên nhà, và trước váy nó là con gà mái của nhà tôi bị nó giữ chặt. “Con gà chết tiệt này! Chết đi, chết đi!” Nó đang đánh con gà một cách dữ dằn như vậy.
그것도 대가리나 치면 모른다마는 아주 알도 못 낳으라고 그 볼기짝께를 주먹으로 콕콕 쥐어박는 것이다.
Không phải đánh vào đầu, mà nó đấm thẳng vào mông con gà như để nó không thể đẻ trứng nữa.
나는 눈에 쌍심지가 오르고 사지가 부르르 떨렸으나 사방을 한번 휘돌아보고야 그제서 점순이 집에 아무도 없음을 알았다.
Tôi tức đến mức mắt long lên và tay chân run rẩy, nhưng nhìn quanh mới biết nhà nó không có ai.
잡은 참 지게 막대기를 들어 울타리의 중턱을 후려치며, “이놈의 계집애! 남의 닭 알 못 낳으라구 그러니?” 하고 소리를 빽 질렀다.
Tôi cầm gậy gánh củi đánh vào giữa hàng rào, tôi hét to: “Con bé kia! Sao mày lại làm cho gà nhà người ta không đẻ trứng nữa hả?”
그러나 점순이는 조금도 놀라는 기색이 없고 그대로 의젓이 앉아서 제 닭 가지고 하듯이 또 죽어라, 죽어라, 하고 패는 것이다.
Nhưng Jeomsun không hề tỏ ra sợ hãi, vẫn ngồi bình thản và tiếp tục đánh con gà như đang đánh gà nhà mình.
그러나 점순이는 조금도 놀라는 기색이 없고 그대로 의젓이 앉아서 제 닭 가지고 하듯이 또 죽어라, 죽어라, 하고 패는 것이다.
Nhưng Jeomsun chẳng tỏ ra sợ hãi chút nào, vẫn ngồi điềm nhiên như đang đánh gà nhà mình và tiếp tục đánh, miệng nói: “Chết đi, chết đi!”
이걸 보면 내가 산에서 내려올 때를 겨냥해 가지고 미리부터 닭을 잡아 가지고 있다가 너 보란 듯이 내 앞에 줴지르고 있음이 확실하다.
Nhìn vậy thì rõ ràng nó đã nhắm đúng lúc tôi từ trên núi xuống, bắt gà từ trước rồi cố tình đánh ngay trước mặt tôi cho tôi thấy.
그러나 나는 그렇다고 남의 집에 뛰어들어가 계집애하고 싸울 수도 없는 노릇이고 형편이 썩 불리함을 알았다.
Nhưng tôi cũng không thể xông vào nhà người ta để đánh nhau với một đứa con gái, nên biết rằng mình đang ở thế rất bất lợi.
그래 닭이 맞을 적마다 지게 막대기로 울타리나 후려칠 수밖에 별도리가 없다.
Vì vậy mỗi lần con gà bị đánh, tôi chỉ còn cách dùng gậy gánh củi đánh vào hàng rào.
왜냐하면 울타리를 치면 칠수록 울섶이 물러앉으며 뼈대만 남기 때문이다.
Bởi vì càng đánh hàng rào thì lớp rào bên ngoài càng sập xuống, chỉ còn lại khung.
하나 아무리 생각하여도 나만 밑지는 노릇이다.
Nhưng nghĩ thế nào thì người thiệt thòi vẫn chỉ là tôi.
“야, 이년아! 남의 닭 아주 죽일 터이냐?” 내가 도끼눈을 뜨고 다시 꽥 호령을 하니까 그제야 울타리께로 쪼르르 오더니 울 밖에 섰는 나의 머리를 겨누고 닭을 내팽개친다.
“Này con kia! Mày định giết chết gà nhà người ta luôn à?” Tôi trợn mắt giận dữ rồi hét lên lần nữa. Lúc đó nó mới chạy lại gần hàng rào rồi ném con gà về phía đầu tôi đang đứng bên ngoài.
“에이, 더럽다! 더럽다!” “더러운 걸 널더러 입때 끼고 있으랬니? 망할 계집애년 같으니!” 하고 나도 더럽단 듯이 울타리께를 힝하니 돌아 내리며 약이 오를 대로 다 올랐다.
Tôi cũng bực tức quay đi khỏi hàng rào, tức giận đến cực điểm. “Ê, bẩn quá! Bẩn quá!” “Bẩn thì ai bảo mày giữ nó từ nãy đến giờ? Con bé chết tiệt!”
라고 하는 것은 암탉이 풍기는 서슬에 나의 이마빼기에다 물찌똥을 찍 깔겼는데 그걸 본다면 알집만 터졌을 뿐 아니라 골병은 단단히 든 듯싶다.
Bởi vì con gà mái trong lúc giãy giụa đã ị thẳng lên trán tôi. Nhìn vậy thì có lẽ không chỉ trứng bị vỡ mà con gà cũng bị thương nặng rồi.
그리고 나의 등뒤를 향하여 나에게만 들릴 듯 말 듯한 음성으로, “이 바보 녀석아!” “얘! 너 배냇병신이지?”
Rồi từ phía sau lưng tôi, nó nói bằng giọng chỉ đủ để tôi nghe thấy: “Đồ ngốc!” “Này! Cậu là đồ ngu từ bé à?”
그만도 좋으련만,
Chỉ thế thôi thì còn đỡ,
“얘! 너 느 아버지가 고자라지?”
“Này! Cha cậu là đồ bất lực đúng không?”
“뭐? 울 아버지가 그래 고자야?”
“Cái gì? Cha tôi mà là đồ bất lực à?”
할 양으로 열벙거지가 나서 고개를 홱 돌리어 바라봤더니 그때까지 울타리 위로 나와 있어야 할 점순이의 대가리가 어디 갔는지 보이지를 않는다.
Tôi tức đến mức quay phắt đầu lại nhìn. Nhưng cái đầu của Jeomsun đáng lẽ phải ló trên hàng rào thì đã biến đâu mất.
그러다 돌아서서 오자면 아까에 한 욕을 울 밖으로 또 퍼붓는 것이다.
Cứ mỗi khi tôi quay đi thì nó lại ném thêm vài câu chửi ra ngoài.
욕을 이토록 먹어 가면서도 대거리 한마디 못 하는 걸 생각하니 돌부리에 채어 발톱 밑이 터지는 것도 모를 만치 분하고 급기야는 두 눈에 눈물까지 불끈 내솟는다.
Bị chửi như vậy mà không thể đáp lại câu nào, tôi tức đến mức nếu đá phải đá làm bật móng chân chắc cũng không biết, cuối cùng nước mắt cũng trào ra.
그러나 점순이의 침해는 이것뿐이 아니다.
Nhưng sự quấy rối của Jeomsun không chỉ có thế.
사람들이 없으면 틈틈이 제 집 수탉을 몰고 와서 우리 수탉과 쌈을 붙여 놓는다.
Mỗi khi không có ai xung quanh, nó lại dắt gà trống nhà mình đến cho đánh nhau với gà trống nhà tôi.
제 집 수탉은 썩 험상궂게 생기고 쌈이라면 홰를 치는 고로 으레 이길 것을 알기 때문이다.
Con gà trống nhà nó rất hung dữ và giỏi đánh nhau nên chắc chắn sẽ thắng.
그래서 툭하면 우리 수탉이 면두며 눈깔이 피로 흐드르하게 되도록 해놓는다.
Vì vậy cứ mỗi lần đánh nhau là gà nhà tôi bị mổ rách mào và mắt, máu chảy đầy.
어떤 때에는 우리 수탉이 나오지를 않으니까 요놈의 계집애가 모이를 쥐고 와서 꾀어 내다가 쌈을 붙인다.
Có lúc gà nhà tôi không ra, thì con bé đó còn cầm thức ăn dụ nó ra rồi bắt đánh nhau.
이렇게 되면 나도 다른 배차를 차리지 않을 수 없다.
Đến mức này thì tôi cũng không thể không nghĩ cách khác.
하루는 우리 수탉을 붙들어 가지고 넌지시 장독께로 갔다.
Một hôm tôi bắt con gà trống của mình rồi lén mang đến gần chum tương ớt.
쌈닭에게 고추장을 먹이면 병든 황소가 살모사를 먹고 용을 쓰는 것처럼 기운이 뻗친다 한다.
Nghe nói nếu cho gà chọi ăn tương ớt thì nó sẽ mạnh lên như con bò bệnh ăn rắn độc rồi trở nên hung dữ.
장독에서 고추장 한 접시를 떠서 닭 주둥아리께로 들이밀고 먹여 보았다.
Tôi múc một bát tương ớt rồi đưa đến miệng gà cho nó ăn.
닭도 고추장에 맛을 들였는지 거스르지 않고 거진 반 접시 턱이나 곧잘 먹는다.
Con gà có vẻ thích vị tương ớt nên không phản kháng, ăn gần nửa bát.
그리고 먹고 금세는 용을 못 쓸 터이므로 얼마쯤 기운이 들도록 홰 속에다 가두어 두었다.
Sau khi ăn xong nó chưa thể mạnh ngay nên tôi nhốt vào chuồng một lúc để nó lấy lại sức.
밭에 두엄을 두어 짐 져내고 나서 쉴 참에 그 닭을 안고 밖으로 나왔다.
Sau khi gánh vài chuyến phân ra ruộng xong và định nghỉ, tôi ôm con gà ra ngoài.
마침 밖에는 아무도 없고 점순이만 저희 울 안에서 헌옷을 뜯는지 혹은 솜을 터는지 웅크리고 앉아서 일을 할 뿐이다.
Lúc đó bên ngoài không có ai, chỉ có Jeomsun đang ngồi co ro trong sân nhà mình, hình như đang xé quần áo cũ hay đập bông.
나는 점순네 수탉이 노는 밭으로 가서 닭을 내려놓고 가만히 맥을 보았다.
Tôi đi đến cánh ruộng nơi gà trống nhà Jeomsun thường chơi, đặt con gà xuống rồi lặng lẽ quan sát.
두 닭은 여전히 얼리어 쌈을 하는데 처음에는 아무 보람이 없다.
Hai con gà lập tức lao vào đánh nhau, nhưng lúc đầu chẳng có kết quả gì.
멋지게 쪼는 바람에 우리 닭은 또 피를 흘리고 그러면서도 날갯죽지만 푸드득푸드득 하고 올라 뛰고 뛰고 할 뿐으로 제법 한번 쪼아 보도 못 한다.
Con gà nhà tôi bị mổ rất mạnh nên lại chảy máu, chỉ biết phành phạch cánh nhảy lên nhảy xuống mà chẳng mổ lại được lần nào ra hồn.
그러나 한번은 어쩐 일인지 용을 쓰고 펄쩍 뛰더니 발톱으로 눈을 하비고 내려오며 면두를 쪼았다.
Nhưng có một lần nó bỗng dồn sức nhảy vọt lên, dùng móng cào vào mắt đối thủ rồi mổ vào mào.
큰 닭도 여기에는 놀랐는지 뒤로 멈씰하며 물러난다.
Con gà to cũng giật mình nên lùi lại phía sau.
이 기회를 타서 작은 우리 수탉이 또 날쌔게 덤벼들어 다시 면두를 쪼니 그제는 감때사나운 그 대강이에서도 피가 흐르지 않을 수 없었다.
Nhân cơ hội đó, con gà nhỏ của tôi nhanh chóng lao tới mổ vào mào nó lần nữa. Lần này ngay cả cái đầu hung dữ của con gà kia cũng bắt đầu chảy máu.
옳다 알았다, 고추장만 먹이면은 되는구나, 하고 나는 속으로 아주 쟁그라워 죽겠다.
“Đúng rồi! Chỉ cần cho ăn tương ớt là được!” – tôi mừng thầm trong lòng.
그때에는 뜻밖에 내가 닭쌈을 붙여 놓는 데 놀라서 울 밖으로 내다보고 섰던 점순이도 입맛이 쓴지 눈살을 찌푸렸다.
Lúc đó Jeomsun đứng ngoài hàng rào nhìn cảnh tôi cho gà đánh nhau, dường như khó chịu nên nhíu mày.
나는 두 손으로 볼기짝을 두드리며 연방, “잘한다! 잘한다!” 하고 신이 머리끝까지 뻗치었다.
Tôi vỗ vào mông mình liên tục và hét lên: “Giỏi lắm! Giỏi lắm!” Niềm hứng khởi dâng lên tận đỉnh đầu.
그러나 얼마 되지 않아서 나는 넋이 풀리어 기둥같이 묵묵히 서 있게 되었다.
Nhưng không lâu sau tôi đứng sững như khúc gỗ.
왜냐하면 큰 닭이 한번 쪼인 앙갚음으로 호들갑스레 연거푸 쪼는 서슬에 우리 수탉은 찔끔 못 하고 막 곯는다.
Bởi vì con gà to tức giận nên mổ liên tiếp dữ dội, còn gà nhà tôi không chống đỡ nổi và bị đánh tơi tả.
이걸 보고서 이번에는 점순이가 깔깔거리고 되도록 이쪽에서 많이 들으라고 웃는 것이다.
Thấy vậy, lần này Jeomsun cười khanh khách thật to để tôi nghe rõ.
나는 보다못하여 덤벼들어서 우리 수탉을 붙들어 가지고 도로 집으로 들어왔다.
Không chịu nổi nữa, tôi chạy vào bắt con gà của mình rồi mang về nhà.
고추장을 좀더 먹였더라면 좋았을 걸 너무 급하게 쌈을 붙인 것이 퍽 후회가 난다.
Tôi hối hận vì đã cho nó đánh nhau quá sớm, giá mà cho ăn thêm tương ớt thì tốt hơn.
거지반 집에 다 내려와서 나는 호드기 소리를 듣고 발이 딱 멈추었다.
Gần về đến nhà thì tôi nghe tiếng huýt sáo nên dừng lại.
산기슭에 널려 있는 굵은 바윗돌 틈에 노란 동백꽃이 소보록하니 깔리었다.
Dưới chân núi, giữa những tảng đá lớn là những bông hoa 동백 màu vàng rơi đầy.
그 틈에 끼어 앉아서 점순이가 청승맞게시리 호드기를 불고 있는 것이다.
Ngồi giữa đó là Jeomsun đang huýt sáo một cách buồn buồn.
나는 대뜸 달려들어서 나도 모르는 사이에 큰 수탉을 단매로 때려 엎었다.
Tôi lao tới và trong lúc không kịp suy nghĩ đã đánh ngã con gà trống to.
닭은 푹 엎어진 채 다리 하나 꼼짝 못 하고 그대로 죽어 버렸다.
Con gà gục xuống, không cử động nổi và chết ngay.
“이놈아! 너 왜 남의 닭을 때려죽이니?”
“Thằng kia! Sao mày dám đánh chết gà nhà tao?”
“그럼 어때?”
“Thì sao?”
그리고 나서 가만히 생각하니 분하기도 하고 무안도 스럽고 또 한편 일을 저질렀으니 인젠 땅이 떨어지고 집도 내쫓기고 해야 될는지 모른다.
Sau đó nghĩ lại tôi vừa tức vừa xấu hổ, lại còn lo vì đã gây chuyện nên có khi bị lấy lại đất và bị đuổi khỏi nhà.
나는 비슬비슬 일어나며 소맷자락으로 눈을 가리고는 얼김에 엉 하고 울음을 놓았다.
Tôi đứng dậy loạng choạng, che mắt bằng tay áo rồi bật khóc.
그러다 점순이가 앞으로 다가와서,
Lúc đó Jeomsun bước lại gần.
“그럼, 너 이 담부턴 안 그럴 테냐?”
“Vậy từ nay cậu không làm vậy nữa chứ?”
“그래!”
“Ừ!”
“닭 죽은 건 염려 마라. 내 안 이를 테니.”
“Chuyện con gà chết thì đừng lo, tôi sẽ không nói đâu.”
그리고 뭣에 떠다밀렸는지 나의 어깨를 짚은 채 그대로 퍽 쓰러진다.
Rồi như bị thứ gì đó đẩy tới, nó vịn vào vai tôi và ngã xuống.
그 바람에 나의 몸뚱이도 겹쳐서 쓰러지며 한창 피어 퍼드러진 노란 동백꽃 속으로 폭 파묻혀 버렸다.
Thế là tôi cũng ngã theo và cả hai rơi vào đống hoa 동백 vàng đang nở rực.
알싸한 그리고 향긋한 그 냄새에 나는 땅이 꺼지는 듯이 온 정신이 고만 아찔하였다.
Mùi hương vừa nồng vừa thơm khiến tôi choáng váng như mặt đất sụp xuống.
“너 말 마라?”
“Cậu đừng nói gì nhé?”
“그래!”
“Ừ!”
“점순아! 점순아! 이년이 바느질을 하다 말구 어딜 갔어?”
“Jeomsun! Jeomsun! Con bé này đang khâu vá mà đi đâu rồi?”
하고 어머니가 화를 내며 부르는 소리가 들린다.
Tiếng mẹ nó gọi đầy tức giận vang lên.
점순이가 겁을 잔뜩 집어먹고 꽃 밑을 살금살금 기어서 산 아래로 내려간 다음 나는 바위를 끼고 엉금엉금 기어서 산 위로 올라가지 않을 수 없었다.
Jeomsun sợ hãi bò lén dưới những bông hoa rồi chạy xuống núi. Còn tôi thì phải bò men theo tảng đá rồi trốn lên phía trên núi.
📞 Liên hệ giáo vụ tư vấn khóa học:
– Cơ sở chính: 384/19 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Phường Võ Thị Sáu, Quận 3, TP HCM – 0886 289 749
– Cơ sở 1: 72 Trương Công Định, Phường 14, Quận Tân Bình, TP HCM – 0936 944 730
– Cơ sở 2: 18 nội khu Mỹ Toàn 2, Phường Tân Phong, Quận 7, TP HCM – 0886 287 749
– Cơ sở 3: 856/5 Quang Trung, Phường 8, Quận Gò Vấp, TP HCM – 0886 286 049
– Cơ sở 4: 911/2 Kha Vạn Cân, Phường Linh Tây, TP. Thủ Đức, TP HCM – 0785 210 264
– Cơ sở 5: Số 11 đường Ngô Tri Hoá, TT Củ Chi, Huyện Củ Chi, TP HCM – 0776 000 931
– Cơ sở 6: 168 đường Phú Lợi, Phường Phú Hòa, Thành phố Thủ Dầu Một, Bình Dương – 0778 748 418
– Cơ sở 7: 228 Tố Hữu, Phường Cẩm Lệ, Đà Nẵng – 0776 240 790 – 0901 311 165
– Cơ sở 8: 136/117 Đồng Khởi, KP4, P. Tân Hiệp, Biên Hòa, Đồng Nai – 0778 748 418
– Đào tạo Online trực tuyến – 0931 145 823





